Post Page Advertisement [Top]

Bản chép tay Đại Nam nhất thống chí ghi tên sông Mỹ Xuyên (chứ không phải Mãi Xuyên)


Con sông mà tục gọi là “sông Đào” chính là sông Mỹ Xuyên có từ xa xưa, chứ không phải mới đào thời Minh Mạng
Trang Đại Nam nhất thống chí - bản viết tay của Quốc sử quán triều Nguyễn thời vua Tự Đức - cột thứ 9 &10 trong ô hình chữ nhật ở hình bên([1]) được tái hiện chữ Hán vi tính là:
琅洲江在維川縣東北一里川江之支流也順流而下入 盤石江秋冬可褰涉春夏水涸.
Đọc là:  Lang Châu giang tại Duy Xuyên huyện đông bắc nhất lí hứa Mỹ Xuyên giang([2]) chi chi lưu dã thuận lưu nhi hạ nhập Bàn Thạch giang phục đông khả kiển thiệp xuân hạ thủy hạc.
Nghĩa là: Sông Lang Châu ở cách huyện đường Duy Xuyên chừng 1 dặm về phía đông bắc, là chi lưu của sông Mỹ Xuyên, nước sông (Lang Châu) thuận dòng chảy xuống đổ vào sông Bàn Thạch, mùa thu mùa đông có thể lội qua, mùa xuân mùa hạ nước khô. (Trụ sở huyện Duy Xuyên thời Tự Đức đặt ở chỗ Chợ Chùa và Phụng Châu Tây, cách Lang Châu chừng 1 dặm về hướng đông bắc)
Ban Nghiên cứu làng Mỹ Xuyên Tây đi điền dã và đã vẽ Lược đồ 3 dòng sông Kỉ Thế - Mỹ Xuyên - Lang Châu như đã ghi trong Đại Nam nhất thống chí viết thời vua Tự Đức như sau:


Đến thời vua Thành Thái (1889-1907), sông Thu Bồn chuyển dòng chính sang phía Điện Bàn nên sông Mỹ Xuyên và sông Lang Châu đã bị bồi lấp nông cạn, vì thế tên 2 khúc sông đó không còn được liệt kê ở mộc bản Đại Nam nhất thống chí như bản viết tay dưới thời vua Tự Đức nữa. Sông Mỹ Xuyên chắc chắn không phải là “sông Đào” thời Minh Mạng để chia Mỹ Xuyên thành 2 làng([3])Mỹ Xuyên đã tách thành 2 làng trước năm 1642, lòng sông Lang Châu rất rộng, cũng là sông tự nhiên từ xa xưa.
Trong Phủ biên tạp lục (Nxb Văn hóa Thông tin, Quyển 2, trang 152), năm 1776 Lê Quý Đôn có nhắc đến dòng sông Kẻ Thế (Kẻ Thí, Kỉ Thế) : “…Từ Dinh Chiêm đi kinh lược thì qua sông Kẻ Thế qua quán Lang Châu, xã Vân Quật, sông Bà Rèn,… đến xã Hà Lam hết 1 ngày…” (Thời xưa sông Dưỡng Mông có tục danh là sông Bà Rèn, nay gọi là sông Bà Rén. Sông Kẻ Thế chảy từ Thi Lai (gần Cầu Chìm) đến Cầu Đen ngày nay, chứ không phải chỉ đến Bến Giá ngày nay.)
Khi người Chiêm Thành bỏ rơi kinh đô Simhapura (Trà Kiệu) và Thánh Địa Mỹ Sơn để vào Đồng Dương rồi Đồ Bàn thì chức năng giao thông đường thủy của sông Mỹ Xuyên và Lang Châu bị lu mờ dần. Sau chiến thắng của vua Lê Thánh Tông, con đường Thiên lí (nay là Quốc lộ IA) nối dài đến địa phận Phú Yên, thì sông Mỹ Xuyên càng mất hẳn chức năng giao thông đường thủy, nhất là do sông Thu Bồn chuyển dòng, sông Kỉ Thế bị bồi lấp nên sông Mỹ Xuyên và Lang Châu cũng bị khô kiệt, không được khắc tên trong Đại Nam nhất thống chí, khắc mộc bản thời vua Duy Tân. Ÿ


([1]) Đại Nam nhất thống chí, Quốc sử quán triều Nguyễn, bản Tự Đức, Quyển 3, Nxb ĐHSP Tây Nam, Trùng Khánh và Nxb Nhân dân, Bắc Kinh (phối hợp xuất bản năm 2015) ghi: Mỹ Xuyên giang
([2]) Đại Nam nhất thống chí, Quốc sử quán Triều Nguyễn, bản dịch (Nxb. Thuận Hóa, Huế, 2006, Tập 1, trang 423) - Phạm Trọng Điềm, Đào Duy Anh dịch là “sông Mãi Xuyên”.

([3]) Ghi trong Hồ sơ Di tích đình Mỹ Xuyên Đông

No comments:

Post a Comment